<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/" version="2.0">
<channel>
<title>Tin tức, văn hóa</title>
<link>http://tainguyenso.vnu.edu.vn/jspui/handle/123456789/1398</link>
<description/>
<pubDate>Sun, 17 May 2026 01:01:31 GMT</pubDate>
<dc:date>2026-05-17T01:01:31Z</dc:date>
<item>
<title>DẤU ẤN VĂN HÓA CỦA NGƯỜI PHÁP TRÊN ĐẤT VIỆT</title>
<link>http://tainguyenso.vnu.edu.vn/jspui/handle/123456789/2462</link>
<description>DẤU ẤN VĂN HÓA CỦA NGƯỜI PHÁP TRÊN ĐẤT VIỆT
Nguyen, huong
Người  Pháp  quyết  tâm  trụ  lại trên đất  Hà  Nội  từ  cuộc  viễn  chinh Bắc Kỳ lần  thứ nhất  năm 1873. Sau khi chiếm  được  Hà Nội (ngày 20/11/1873), thực dân Pháp, trong vòng không đầy một  tháng, lần lượt đánh chiếm các tỉnh vùng  châu thổ  sông Hồng: Hưng  Yên ngày  23/11, Phủ  Lý ngày 26/11, Hải  Dương ngày  3/12, Ninh Bình  ngày 5/12 và Nam Định ngày  12/12. Mặc  dầu, ngày 21/12, quân dân Hà  Nội  đã đánh bại  quân Pháp ở trận  Cầu Giấy làm nức lòng quân  dân ta trên cả nước và đẩy  quân  Pháp vào thế bị động, nhưng triều đình Huế vẫn trượt dài trên con đường thỏa hiệp,  đầu hàng. Ngày 15/3/1874, triều đình Huế ký Hiệp  ước  mới  với 22 điều khoản công  nhận sự thống  trị của  Pháp  trên miền Lục tỉnh, quyền đi lại, buôn bán, truyền đạo trên  đất nước ta và đặc biệt cho phép người Pháp  được quyền cư trú và đặt lãnh sự quán  ở Hà Nội,  Hải  Phòng và Quy  Nhơn. Trong  Thương  ước ngày  31/8 năm đó nhắc  lại nội  dung Hiệp ước trên và nói  rõ thêm là triều đình Huế  phải nhượng cho chính phủ  Pháp  một  khu đất rộng 5 mẫu (khoảng 2,5ha) để xây dựng nhà cửa cho viên  lãnh  sự và những  người  tuỳ  tùng. Từ tháng 1/1875 mới  xác định  được  vùng đất nhượng  là khu  Đồn  Thuỷ  đến  tháng 5 năm đó, một  thỏa  ước giữa  Tổng đốc Hà Nội  Trần Đình Túc với phía Pháp  mở rộng khu  vực Đồn Thuỷ lên 18 ha, chạy dọc theo sông Hồng  từ Viện Bảo tàng  Lịch sử đến  Bệnh viện  Hữu nghị  hiện  nay. Tháng 10/1875, người Pháp  khởi công xây dựng các công trình kiến  trúc kiên cố trên khu nhượng  địa theo bản  thiết kế của sĩ quan công chính Varen như Tòa Lãnh sự được xây dựng theo phong cách cổ điển Paris, các tòa nhà hai tầng làm nơi ở cho sĩ quan,  trụ  sở chỉ huy quân  sự, trại lính và kho  tàng… Đó là những  công trình  kiến  trúc đầu  tiên  mang dấu ấn văn  minh  Pháp  hiện  hữu trên mảnh đất Hà Nội  mà bây  giờ ta vẫn  có thể  thấy  được  trong  khu  Bệnh viện  quân  đội 108. Chính nơi này trở thành “vườn ươm văn hoá Pháp” tại Hà Nội.
</description>
<pubDate>Sat, 01 Jan 2011 00:00:00 GMT</pubDate>
<guid isPermaLink="false">http://tainguyenso.vnu.edu.vn/jspui/handle/123456789/2462</guid>
<dc:date>2011-01-01T00:00:00Z</dc:date>
</item>
<item>
<title>MỘT CHẶNG ĐƯỜNG LỊCH SỬ CỦA TẦNG LỚP KẺ SĨ ĐẤT THĂNG LONG</title>
<link>http://tainguyenso.vnu.edu.vn/jspui/handle/123456789/2438</link>
<description>MỘT CHẶNG ĐƯỜNG LỊCH SỬ CỦA TẦNG LỚP KẺ SĨ ĐẤT THĂNG LONG
Nguyen, huong
Tầng lớp trí thức  của đất nước  ở các thời kỳ lịch sử khác  nhau có diện mạo  và thuộc tính không như  nhau. Nhắc  lại rằng,  kể từ thời điểm Ngô  Vương Quyền vãn  hồi  lại nền độc lập (938) cho tới nửa  sau  thế kỷ XIII, nhà sư là hình  ảnh nổi bật nhất,  chiếm  số lượng đông đảo nhất  trong  đội ngũ  ấy. Nhưng trí thức Phật giáo, do bản  chất  giáo lý, là loại hiện tượng cá biệt  hoá  cao độ,  theo cả hai  góc nhìn. Một,  mối  quan tâm  hàng đầu  của  những người trí thức tu hành, dù sao mặc lòng,  vẫn  được định hướng  mạnh mẽ về phía  tìm kiếm “những  chân lý và giải pháp tối hậu”,  nghĩa là hướng ra ngoài,  hướng lên  trên  đời sống thường nhật,  thế tục.  Đắc đạo, giác ngộ trước  hết  là những mối  quan tâm, những  phạm trù thuộc  về tâm  linh  và thuộc  cá nhân. Hai, sự “truyền đăng”,  hình  thức tiêu  biểu  của di truyền xã  hội  về  nhận thức  và  tu  tập  trong  Phật  giáo,  không thể  coi  là tương đương, không thay thế  được  cho  sự  truyền thừa của  các thế  hệ  trí thức  theo con  đường  huyết thống, gia tộc hướng tới sự khu  biệt với phần còn lại của cộng đồng.  Dựa vào Phật giáo, và nói chung dựa  vào giáo hội của những tôn  giáo xuất thế, quốc gia không hình thành và sở hữu được  một  đội ngũ  trí thức  thực  thụ  theo đúng nghĩa  là vì thế.
</description>
<pubDate>Sat, 01 Jan 2011 00:00:00 GMT</pubDate>
<guid isPermaLink="false">http://tainguyenso.vnu.edu.vn/jspui/handle/123456789/2438</guid>
<dc:date>2011-01-01T00:00:00Z</dc:date>
</item>
<item>
<title>VĂN HÓA HUẾ - KẾ THỪA VĂN HÓA THĂNG   LONG, KẾT TINH Ở THẾ KỶ XIX</title>
<link>http://tainguyenso.vnu.edu.vn/jspui/handle/123456789/2421</link>
<description>VĂN HÓA HUẾ - KẾ THỪA VĂN HÓA THĂNG   LONG, KẾT TINH Ở THẾ KỶ XIX
Nguyen, huong
Thừa  Thiên Huế là mảnh đất nằm giữa miền Trung,  từ thời cổ đại thuộc địa bàn  văn hoá Sa Huỳnh, Chămpa, có mối  giao  lưu  mật  thiết  với văn  hoá  Đông Sơn  của  nước  Văn Lang - Âu Lạc. Trong cuộc  đồng  minh  chiến  đấu chống quân xâm  lược Nguyên, vương triều  Đại Việt  và Chămpa thiết  lập  quan  hệ  bang  giao  hòa  hiếu dẫn đến  cuộc  hôn  nhân của công  chúa Huyền Trân  và vua  Chế Mân,  mà sính  lễ là hai châu Ô Lý, tức phủ Thuận Hoá,  trong  đó có vùng  đất Thừa  Thiên Huế. Như  vậy, vùng  đất này hội nhập vào lãnh thổ Đại Việt không phải  bằng  sự xâm lấn hay chiến  tranh mà  là sản  phẩm của  quan hệ đồng minh chiến đấu, của sự bang giao hòa  hiếu và một  cuộc hôn  nhân thân  thiện.  Từ đó, trên vùng  đất này  diễn ra sự chuyển dịch cư dân, sự giao thoa văn  hoá Việt - Chăm, làm phong phú cho vùng  địa - văn  hoá Thừa Thiên Huế.
</description>
<pubDate>Sat, 01 Jan 2011 00:00:00 GMT</pubDate>
<guid isPermaLink="false">http://tainguyenso.vnu.edu.vn/jspui/handle/123456789/2421</guid>
<dc:date>2011-01-01T00:00:00Z</dc:date>
</item>
<item>
<title>PHÁT HUY KHAI THÁC TIỀM NĂNG, VAI TRÒ CỘNG ĐỒNG TRONG QUÁ TRÌNH BẢO TỒN DI SẢN VĂN HÓA TRUYỀN THỐNG THĂNG LONG – HÀ NỘI</title>
<link>http://tainguyenso.vnu.edu.vn/jspui/handle/123456789/2401</link>
<description>PHÁT HUY KHAI THÁC TIỀM NĂNG, VAI TRÒ CỘNG ĐỒNG TRONG QUÁ TRÌNH BẢO TỒN DI SẢN VĂN HÓA TRUYỀN THỐNG THĂNG LONG – HÀ NỘI
Nguyen, huong
Quá  trình  dựng  nước,  giữ  nước  và  xây  dựng  phát  triển  Thủ  đô đã hun  đúc nên truyền thống  Hà Nội ngàn năm văn  hiến và anh  hùng. Lịch sử cũng  đã lưu  lại trên  vùng đất  “rồng  cuộn hổ  ngồi”  này  một  khối  lượng  di sản  văn  hoá  truyền thống đồ sộ, phong phú với hơn  5000 di tích lịch sử - văn  hoá,  di tích  lịch sử cách mạng  và kháng chiến,  hơn&#13;
1000 lễ hội  và nhiều di sản  vật  thể,  phi  vật  thể khác.  Nhân  dân, cộng  đồng là lực lượng chủ  yếu  đã xây dựng, sáng  tạo  nên các công  trình  di sản  đó, và chính họ đã và đang giữ gìn di sản văn  hoá truyền thống với sự quản lý, bảo trợ của Nhà nước…
</description>
<pubDate>Sat, 01 Jan 2011 00:00:00 GMT</pubDate>
<guid isPermaLink="false">http://tainguyenso.vnu.edu.vn/jspui/handle/123456789/2401</guid>
<dc:date>2011-01-01T00:00:00Z</dc:date>
</item>
</channel>
</rss>
